Blog

Deep Space – Không gian chiều sâu

158 Views0 Comment

Space – Không gian là một yếu tố hình ảnh phức tạp. Nó không chỉ định hình màn hình mà chúng ta đang sử dụng mà có bản thân không gian của nó. Chúng ta sẽ khám phá các yếu tố của không gian như độ sâu ( Deep Space ), độ phẳng ( Flat Space ) , sự hạn chế và sự mô hồ. Ở các phần tiếp theo chúng ta sẽ cùng tìm hiểu về tỷ lệ khung hình ( Aspect Ratio ), Sự phân chia bề mặt ( Surface Divisions ), không gian đóng và mở.

Không gian chiều sâu – Deep Space

Trên thực tế, chúng ta đang sống trong không gian 3 chiều, đó là chiều cao, chiều ngang, chiều sâu. Nhưng trên màn hình mà chúng ta đang dùng để đọc bài viết này thì lại chỉ có 2 chiều ( phẳng ). Phim ảnh, TV hay màn hình máy tính đều là dạng phẳng tức là chỉ có chiều cao và chiều ngang, hoàn toàn không có chiều sâu.

Vậy làm thế nào để biến thế giới 3 chiều của chúng ta hiển thị trên màn hình 2 chiều mà lại cho ta cảm giác như 3 chiều. Người xem chỉ xem trên màn hình 2 chiều nhưng vẫn cảm giác như 3 chiều.

Deep Space – Không gian chiều sâu

Deep Space – Không gian chiều sâu là ảo giác của không gian 3 chiều trên bề mặt của không gian 2 chiều. Nó có thể cho người xem trải nghiệm hình ảnh của không gian 3 chiều và các yếu tố của nó như chiều cao, chiều ngang và chiều sâu cho dù đó chỉ là ảo ảnh. Chiều sâu này không thật bởi vì nó đang được hiển thị trên mặt phẳng 2 chiều.

Người xem tin rằng mình có thể thấy chiều sâu của một bức ảnh 2D bởi vì họ nhận thấy các tín hiệu sâu ( Depth cues )

Đây là hình ảnh đường phố lúc xảy ra tắc đường. Những chiếc xe ở làn bên phải đang đi ra xa dần so với camera trong khi đó những chiếc xe ở làn bên trái thì từ xa đi gần về phía camera. Miêu tả này nghe có vẻ đúng nhưng thực ra là không. Hình ảnh mà chúng ta đang thấy được hiện thị trên một mặt phẳng 2D ( có thể là màn hình máy tính bạn đang dùng hoặc màn hình điện thoại ) hoàn toàn phẳng, không có chiều sâu. Nhưng chúng ta vẫn tin rằng bức hình có chiều sâu, vì một số chiếc xe thì gần còn một số thì lại xa hơn. Có cái gì đó thuyết phục chúng ta rằng bức hình này có chiều sâu mặc dù thực tế chắc sâu tẹo nào. Cái đó gọi là các tín hiệu chiều sâu ( Depth Cues )

Depth Cues – Tín hiệu chiều sâu

Không gian chiều sâu, ảo giác về chiều sâu trên mặt phẳng 2D được tạo và kiểm soát dựa trên các tín hiệu chiều sâu ( Depth Cues ). Tín hiệu chiều sâu chính là các yếu tố thị giác để tạo nên chiều sâu của một bức ảnh. Các tín hiệu đó là :

Có một định luật mà tất cả mọi người đều biết, đó là “sự vật càng xa thì nó càng nhỏ, sự vật càng gần thì nó càng to”.

Phân cảnh này có chiều sâu là bởi vì phân cảnh có 3 nhân vật đứng ở 3 vị trí khác nhau tạo thành các tấm mặt phẳng khác nhau. Cái đầu tiên là FG (foreground) – mặt phẳng FG; cái thứ 2 là MG (Midground) – Mặt phẳng MG;  cuối cùng là BG (Background) – Mặt phẳng BG. Chia các vật thể trong bức ảnh thành FG,MG và BG cho bức ảnh có chiều sâu bởi sự khác biệt về kích thước. Tất nhiên ba người này đều có khoảng các giống nhau. Sự thay đổi về kích thước của ba người tạo nên chiều sâu ảo ảnh cho bức ảnh. Điều này nghe chừng có vẻ đơn giản và hiển nhiên, nhưng nó là yếu tố quan trọng để tạo nên ảo ảnh về chiều sâu cho một bức ảnh phẳng.

  • Chuyển động – Movement
  • Sự khuếch tán chất liệu – Textural Diffusion
  • Sự khuếch tán của không khí – Aerial Diffusion
  • Thay đổi của khối – Shape Change
  • Sự tách biệt của Tông – Tonal Separation
  • Sự tách biệt của màu – Color Separation
  • Vị trí trên/dưới – Up/Down Position
  • Sự chồng chéo – Overlap
  • Lấy nét – Focus
  • Hình ảnh 3D – 3D Pictures

Leave your thought